Như một cuốn phim quay chậm của cuộc đời, từng câu từng chữ là một tập phim ngắn khiến người ta cứ mãi mong chờ những tập sau đó rồi các nhân vật sẽ làm gì với cuộc đời chông chênh của mình.

Một sự sắp đặt có chủ ý của nhân vật chính càng làm sự hồi hộp tăng lên gấp bội, sự thật mỗi lúc được bày ra như một mâm tiệc mà ở đó người cười kẻ khóc. Ranh giới giữa nỗi đau và hạnh phúc thật quá ngắn ngủi, họ gặp nhau, yêu nhau và rồi vì tình yêu đó phải chấp nhận đau đớn rời bỏ nhau để rồi cả một khoảng thời gian sau đó ngọn lửa tình yêu trong họ vẫn ngun ngút chờ cơn gió qua để bùng lên mãnh liệt. Năm con người, năm suy nghĩ, năm biểu hiện đang quay vòng giữa một số phận, những toan tính cá nhân.

“Con có nghĩ sống trong mối tình đầu tiên, người ta chỉ nhận ra ba điều: hạnh phúc, nỗi sợ và hiện tại?”

Với lời văn trong vắt, chân thật, từng câu từng chữ mở lối cho một con đường đi mới không lối thoát, lại một mối tình tan vỡ giữa thế gian. Tiếng dương cầm rơi rớt buồn bã cũng như những buổi chiều Đà Lạt cứ khiến lòng người miên man không thoát nổi tấm lưới cảm xúc của tình yêu. Âm nhạc luôn có một sức hút diệu kì, nó nối kết những tâm hồn đa cảm và cô đơn, mang họ đến với nhau như một tất yếu của cuộc sống. “Vì chưa bao giờ kết thúc” của Lê Hữu Nam là một câu chuyện buồn về mối tình bị ngăn cấm từ hai nhà cũng giống như Romeo và Juliet, hai bức tượng tình yêu đau buồn của thế kỉ. Qua câu chuyện tình yêu đó hé lộ cả một đoạn dài khúc mắc hiểu lầm, ganh ghét, ích kỉ của thế hệ đi trước, vén ra cả một bức màn được giấu kín hằng mấy mươi năm ròng rã trong bao ẩn ức. Tình yêu không sai, sai ở chỗ họ đã yêu sai người nên dẫn đến một hệ luỵ đau buồn về sau cho cả những người đáng lẽ không nên đau khổ, đáng để nhận hạnh phúc.

Khúc nhạc buồn ấy cứ thế vang lên như khóc than cho trò đùa của số phận. Rồi sau đó, một kết cục bất ngờ cho tất cả những người trong cuộc, một ván bài được lật ra mà sau đó những hận thù, dồn nén âm thầm suốt bao nhiêu năm được bung bã như những cánh hoa tàn cuối mùa. Cuốn phim vì thế cũng kết thúc một cách bất ngờ trong những sự sắp đặt trước đó. Càng đọc, càng thấy ở tác giả một sự sâu sắc, tình cảm, thông minh qua cách sắp xếp từ ngữ, sự việc xảy ra rất logic, lôi cuốn độc giả qua từng trang viết“Vì chưa bao giờ kết thúc” là như thế.

Thông tin tác giả Lê Hữu Nam

Lê Hữu Nam sinh ngày 01/03/1986 tại Đà Lạt. Nam chào đời với chứng bệnh tim bẩm sinh không có vách ngăn liên thất, một căn bệnh không thể phẫu thuật triệt để, vậy nên ngay từ nhỏ sức khỏe của Nam rất yếu. Nam bắt đầu nghiệp viết cách đây không lâu, cuốn sách đầu tiên của Nam là truyện đồng thoại thiếu nhi “Hành trình trở về” được xuất bản 2013, sau đó Nam được độc giả biết đến với tác phẩm “Con đến như một phép màu”. Gần đây Nam gây ấn tượng khi cho ra mắt cuốn truyện dài phiêu lưu viễn tưởng về đề tài môi trường “Mật ngữ rừng xanh” và cho ra ấn bản “Cuộc phiêu lưu kỳ thú của Ếch Xanh” (bản nối dài của Hành trình trở về). Hiện tại, dù sức khỏe không được khả quan, nhưng Lê Hữu Nam vẫn tiếp tục con đường sáng tác và viết báo mà mình đam mê.

Sách đã xuất bản:

– Hành trình trở về (2013)

– Con đến như một phép màu (2014)

– Mật ngữ rừng xanh (2015)

– Xứ mộng hồn hoa (2015)

– Những gam màu hồi sinh (2016)

– Sài Gòn café ngọt đắng (2016)

– Vì chưa bao giờ kết thúc (2016)

Leave a Reply